Xuyên Đến Trước Khi Đại Lão Hắc Hóa

Chương 19: Thiếu



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chuyển ngữ: Gà - LQĐ

Ánh mắt Thời Mộ hơi rời rạc, cuối cùng nói: “Hỏi đường.”

Cậu híp mắt: “Hỏi đường?”

Thời Mộ giả vờ bình tĩnh: “Nếu không thì sao, cậu nghĩ tôi có người thân ở đây à?”

Phó Vân Thâm quan sát cô một vòng, Thời Mộ vừa nhìn chính là một thằng học trò nghèo rớt mồng tơi, đúng là không giống như có người thân giàu có, sau khi ừ một tiếng, cậu lại tiếp tục chống cằm xem TV.

Thấy cậu không hỏi tới, cuối cùng cô thở phào nhẹ nhõm, xách đồ vào nhà bếp chuẩn bị cho bữa ăn tối hôm nay. Nguyên liệu lẩu Thời Mộ mua là nước dùng, một túi đồ cay, chuẩn bị nấu lẩu không mất bao nhiêu thời gian, rửa rau xong, chuẩn bị chén đũa, ngồi ở bàn chờ nước sôi là xong.

Phó Vân Thâm vẫn giương mắt nhìn chăm chăm cái nồi lẩu đang sôi ùng ục, đôi mắt trợn to trông hơi ngốc, hoàn toàn không có vẻ tàn bạo như lúc trước.

Nhìn vẻ mặt đầy tò mò kia, Thời Mộ cười, trêu ghẹo nói: “Có phải cậu chưa từng ăn lẩu không?”

Phó Vân Thâm lắc đầu: “Chưa từng ăn.”

Cô vốn chỉ thuận miệng hỏi giỡn, không ngờ Phó Vân Thâm thành thật trả lời như vậy, nhất thời có chút khó tin. Nghĩ lại, cũng không có gì bất ngờ. Năm tuổi, Phó Vân Thâm xa mẹ đẻ, sau đó không lâu lại bị mẹ kế ngược đãi, sau lần đó cậu cũng sống một mình, làm sao có cơ hội ăn lẩu.

Ánh mắt cô nhìn cậu hơi biến đổi, ngay cả giọng nói cũng êm ái hơn: “Hôm nào gọi cả cháu lớn, nhiều người ăn náo nhiệt.”

“Cháu lớn?”

“Chu Thực đấy, gọi cháu lớn cho thân thiết.”

Truyện được dịch và edit bởi Diễn đàn LÊ QUÝ ĐÔN. Đăng tải duy nhất trên. Những trang khác chỉ là bản copy. Xin hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản dịch hoàn chỉnh nhất cũng như để ủng hộ các bạn dịch có động lực ra tiếp nhiều bộ nữa. (LQĐÔN)

Sau khi Phó Vân Thâm mặc niệm cái tên đó hai lần, mỉm cười. Tình tính ngốc nghếch của Chu Thực này giống như con trai ngốc của chủ nhà, gọi cháu lớn tương đối thích hợp.

Hai người không lên tiếng, yên lặng ăn lẩu nóng, cậu ăn một cách ung dung, như công tử quý tộc, đầy ưu nhã. Thật ra thì Phó Vân Thâm


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện