Thông tin truyện

Trụy Lạc

Trụy Lạc

Tác giả:

Trạng thái:

Đang ra

Số chương:

19

Lượt xem:

105
Đánh giá: 6.8 /10 từ 6 lượt
Văn án:

Chu Vãn x Lục Tây Kiêu

Mọi người ở trường trung học Dương Minh đều biết, Chu Vãn hướng nội yên lặng, Lục Tây Kiêu đường hoàng khó thuần.

Hai người khác nhau một trời một vực, đánh tám cái gậy tre đến cũng không ở cạnh nhau.

Ai cũng không nghĩ tới, có một ngày, hai người họ lại ở bên nhau.

Tiếp đó, lời đồn lại thay đổi một loạt.

Người như Lục Tây Kiêu, thay bạn gái như thay áo, Chu Vãn kia chỉ có tí khuôn mặt của mối tình đầu, chẳng qua nhất thời mới lạ, không được bao lâu sẽ làm Lục Tây Kiêu chán ghét.

Quả nhiên sau này, Chu Vãn chuyển trường, Lục Tây Kiêu vẫn chơi đùa bình thường như trước.

Tất cả giống như chưa từng xảy ra.

Mãi đến tận đêm say rượu đó, anh điên rồi mới gọi điện thoại cho Chu Vãn, cứ hết cúp máy lại gọi lại, cuối cùng Chu Vãn cũng nghe.

Cô không nói chuyện, Lục Tây Kiêu cũng im lặng.

Hai người phân cao thấp.

Đến tận khi Lục Tây Kiêu cúi đầu xuống, cố chấp bảo vệ chút tôn nghiêm cuối cùng: “Chu Vãn, chỉ cần em nói một câu yêu anh, anh sẽ tha thứ cho em.”

Giọng nói của người con gái trong trẻo nhưng lạnh lùng, gọi tên anh: “Lục Tây Kiêu.”

Chỉ cần ba chữ kia, hốc mắt Lục Tây Kiêu đỏ lên.

Cô cực kỳ bình tĩnh nói: “Em không yêu anh, là em vẫn luôn lừa anh.”

Trong đoạn tình cảm này, Lục Tây Kiêu chưa bao giờ chiếm thế chủ động.

Anh chính là người bị chơi đùa.



Cú điện thoại cuối cùng kia, hai người ầm ĩ rất lớn.

Lục Tây Kiêu nói, Chu Vãn, đừng để cho anh gặp lại em, nếu không, anh nhất định khiến em phải khóc lóc cầu xin.

Sau này, lần nữa gặp lại là ở trên đường quán bar xa hoa truỵ lạc.

Lục Tây Kiêu lại trở nên bất cần đời, nổi loạn, đứng bên cạnh là một cô gái xinh đẹp đang hút thuốc.

Trong nháy mắt, anh nhìn sang Chu Vãn, vẻ mặt bình tĩnh, dời ánh mắt đi, tiếp tục nói chuyện trên trời dưới đất với người bên cạnh.

Như là sớm đã quên.

Chu Vãn chỉ nói ba chữ, liền làm cho tất cả vẻ ngụy trang sụp đổ.

“Lục Tây Kiêu.” Cô vẫn như cũ, là giọng nói bình tĩnh đến lạnh lùng.

Lục Tây Kiêu ném điếu thuốc, bước nhanh đến phía trước, tóm lấy cổ áo Chu Vãn, đẩy người con gái dịu dàng điềm đạm lên tường, anh nổi giận đến nỗi trán nổi đầy gân xanh.

“Chu Vãn, em còn dám trở về, em còn dám trở về.”

Trên người anh pha lẫn mùi rượu cồn cùng mùi thuốc lá, nghiến răng từng chữ một, hỏi: “Có phải em muốn chết không?”



Luôn có người muốn em sắc màu rực rỡ, cũng muốn em nước bùn đầy mình.

Mặt ngoài: Người con gái ngoan ngoãn x Lãng tử

Thực tế: Người con gái phụ lòng x Lãng tử quay đầu

Tag: Yêu sâu sắc, Thiên chi kiêu tử

Bình luận truyện